SỌ DỪA
Ngày xưa, ở một làng quê nghèo nằm nép mình bên những cánh đồng lúa mênh mông, có hai vợ chồng nông dân sống rất hiền lành và chăm chỉ. Cuộc sống của họ tuy thanh bạch nhưng yên ấm. Sáng sớm họ ra đồng, chiều về nhóm bếp, tối lại quây quần bên nhau trong căn nhà tranh nhỏ. Thế nhưng trong lòng họ vẫn luôn canh cánh một nỗi buồn – đó là họ mãi vẫn chưa có được một đứa con.
Những đêm dài tĩnh lặng, người vợ thường nhìn ra sân, nghe tiếng trẻ con hàng xóm nô đùa mà lòng quặn thắt. Hai vợ chồng nhiều lần khấn trời cầu Phật, chỉ mong có một mụn con để chăm bẵm, dù cuộc sống có khó khăn hơn cũng cam lòng.
Một ngày nọ, người vợ vào rừng kiếm củi như thường lệ. Hôm ấy trời nắng gắt, gió im lìm, cái nóng như thiêu như đốt khiến bà khát đến khô cổ. Đang loay hoay tìm nước, bà bỗng nhìn thấy một cái sọ dừa nằm dưới gốc cây, trong đó có đọng nước mưa trong veo.
Vì quá khát, bà không nghĩ ngợi gì nhiều, liền cầm lên uống cạn. Nước mát chảy xuống cổ họng khiến bà thấy nhẹ nhõm lạ thường. Sau hôm đó, bà trở về nhà và không lâu sau thì mang thai.
Chín tháng mười ngày trôi qua, đến ngày sinh nở, bà sinh ra một đứa bé có hình dạng kỳ lạ: không tay, không chân, thân hình tròn lẳn như trái dừa. Nhìn đứa trẻ, người chồng hoảng hốt, cho rằng đó là điềm chẳng lành nên định đem bỏ đi.
Nhưng người vợ đau đớn ôm con vào lòng, nước mắt rơi không ngừng. Bà nói rằng dù con có ra sao thì cũng là máu mủ của mình, trời đã cho thì phải nuôi. Người chồng thấy vậy cũng mềm lòng, hai vợ chồng quyết định giữ đứa bé lại và đặt tên là Sọ Dừa.
Sọ Dừa lớn lên trong tình thương của cha mẹ. Dù không có tay chân, cậu vẫn biết lăn đi khắp nơi, biết nói năng lễ phép và đặc biệt rất thông minh. Cậu hiểu nỗi vất vả của cha mẹ nên luôn cố gắng không làm phiền họ. Khi cha mẹ già yếu, Sọ Dừa xin được đi làm thuê để đỡ đần. Ban đầu mẹ cậu không nỡ, nhưng thấy con quyết tâm nên đành đồng ý.
Sọ Dừa đến nhà phú ông trong làng xin chăn bò. Phú ông thấy cậu dị dạng thì bật cười, nhưng vì không mất gì nên cho thử việc. Từ ngày Sọ Dừa chăn bò, đàn bò trở nên béo tốt, không con nào bị lạc. Phú ông rất hài lòng.
Phú ông có ba cô con gái. Hai cô chị thì xinh đẹp nhưng kiêu căng, thường chê bai Sọ Dừa. Chỉ có cô út là hiền lành, luôn đối xử tử tế với cậu. Mỗi ngày mang cơm ra đồng, cô nhẹ nhàng hỏi han, không hề tỏ ra sợ hãi hay khinh thường. Một hôm, cô vô tình thấy khi không có ai, Sọ Dừa bỏ lớp vỏ ra và hiện nguyên hình là một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang thổi sáo.
Tiếng sáo vang lên du dương như gió lùa qua đồng lúa. Từ đó, cô đem lòng yêu mến chàng.
Về sau, Sọ Dừa nhờ mẹ sang hỏi cưới con gái phú ông. Phú ông nghe xong thì cười nhạo, nhưng vẫn đưa ra sính lễ rất khó để từ chối. Không ngờ Sọ Dừa lại chuẩn bị đầy đủ mọi thứ. Phú ông đành gả cô út cho chàng.
Đêm tân hôn, Sọ Dừa bỏ lớp vỏ ra. Cô út mới biết chồng mình chính là chàng trai tuấn tú ngoài đồng. Hai người sống hạnh phúc bên nhau. Sau đó, Sọ Dừa chăm chỉ học hành và thi đỗ trạng nguyên. Trước khi đi sứ, chàng đưa cho vợ một con dao, một hòn đá lửa và hai quả trứng gà để phòng thân.
Trong lúc chàng đi vắng, hai cô chị vì ghen ghét đã lừa cô út ra biển rồi đẩy xuống nước. Nhờ những vật chồng trao, cô thoát chết và trôi dạt vào một hòn đảo hoang.
Sau khi đi sứ trở về, Sọ Dừa phát hiện sự thật. Chàng đi tìm vợ khắp nơi và cuối cùng gặp lại nàng trên đảo. Hai người đoàn tụ trong niềm vui khôn xiết. Hai cô chị xấu hổ trước tội lỗi của mình đã bỏ đi biệt xứ. Từ đó, vợ chồng Sọ Dừa sống hạnh phúc
Bình luận (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!